Tuesday, October 7, 2014

... Đàn ông hảo ngọt của năm 2014 - đồ ngọt kiểu 18+ ...



   Tôi ngồi cà phê, viết bài, và trò chuyện cùng những người bạn chăm đọc Scent. Tôi đang làm một series về Thú Dữ trong mùi hương, mở màn là bài viết về Thú Dữ của Dior tuần rồi thì nhận được gợi ý là đàn ông hảo ngọt, muôn đời hảo ngọt, năm nay thậm chí còn hảo ngọt hơn năm trước. Bạn tôi khích lệ tôi viết một bài Hảo Ngọt 2014. Bạn tôi cho rằng đồ ngọt khó bỏ, càng ăn càng thấy nó không chỉ ngọt, mà còn đậm đà, có khi còn gây nghiện. Tôi quyết định tạm gác series Thú Dữ cho những ngày tháng tới. Giờ, tôi lại tiếp tục đồ ngọt. Nói rồi mà, đàn ông hảo ngọt.


   Hảo ngọt của 2014 sẽ khác 2013. Hay nói cách khác, Hảo Ngọt lần này không chỉ âm ỉ ngọt kiểu kẹo bánh, các mùi hương tôi lựa chọn để "khoe" bạn đọc sẽ "nguy hiểm" hơn, trưởng thành hơn, và đa dạng. Chúng ta từng biết dòng mùi gourmand gợi nhớ đến các mùi kẹo bánh. Tuy nhiên, không chỉ những chocola hay va ni truyền thống thì mới ngọt. Các nhà nước hoa còn khéo léo vận dụng nhiều loại gia vị hay là gỗ để sáng tạo và đa dạng dòng nước hoa Gourmand. Gourmand giờ không chỉ ngửi ngọt theo kiểu kẹo bánh.


   Quán cà phê đông đúc, như thường lệ, tôi nghe nhạc của Studio Ghibli, và viết bài. Tất nhiên, tôi không quên mặc một mùi hương nào đó để lấy cảm hứng. Mùi hương này, tôi cũng gọi là Thú Dữ. Tuy nhiên, trái với Thú Dữ của Dior vốn không ngọt ngào chút nào, Thú Dữ khác tôi muốn kể bạn nghe là một mùi hương ngon một cách không phải mang tên Musc Ravageur của Frederic Malle.





   Musc Ravageur ra đời cách đây 14năm, và là sáng tạo mùi hương nổi bật từ nhà nước hoa Frederic Malle chỉnh chu. Thử tưởng tượng, mùi hương giống như một hũ mật ong, còn người mặc là...chú gấu Pooh, hảo ngọt, và ôm khư khư hũ mật. Mút mát một cách đầy hưởng thụ. Thực tế Musc Ravageur không có mật ong, nhưng lại khiến tôi liên tưởng đến sức hấp dẫn của mật ong, bởi vị quế và va ni hòa quyện đến đậm đặc và nồng nàn. Mùi hương dày đến mức cảm giác như khi ta vừa hít vào, Musc Ravageur "dính" luôn lên mũi chúng ta vậy. Tuy nhiên, quấn quít bên vị ngọt dính ngào ngạt, người ta phát hiện ra một vị hoa lạ, thanh thoát, man mát, tựa như một viên đá nhỏ thả vào giữ hũ mật ngọt, khiến vị ngọt trở nên dịu đi hẳn. Đang mơn man vị ngọt dễ chịu tự cái ôm siết ấm áp, người mặc Musc Ravageur bỗng giật mình khi nhận ra cái ôm siết bỗng như có sự...cọ sát da thịt đầy chủ ý. Xạ hương trong Musc Ravageur bắt đầu lộ diện, khiến mùi hương trở nên...không đàng hoàng một cách đầy xúc cảm. Xạ hương nhẹ và "thú tính", lẩn khuất trong vị ngọt ngào của mùi hương, nhưng xuyên suốt, khiến Musc Ravageur vừa quen thuộc gần gũi, lại vừa suồng sã lôi cuốn. Tôi gọi đây là loại đồ ngọt dính, nhớp nhúa, nhưng không thể chối từ.






   Hảo Ngọt 2013 chúng ta từng nhắc tới Jeaux de Peau của Serge Lutens, mùi của bếp núc bánh ngọt. Lần này, cũng lại nhắc đến tiếp Serge Lutens, với Santal Majuscule. Mùi hương chủ điểm là gỗ đàn hương, ra đời sau Jeaux de Peau 1 năm, năm 2012. Có người ngửi qua loa Santal Majuscule rồi kết luận mùi hương như một bản nâng cấp của Jeaux de Peau. Tôi thấy cũng có lý, bởi 2 mùi hương này đều có chung một note gỗ dễ nhận diện là đàn hương. Tuy nhiên, nếu Jeaux de Peau gợi cảm giác bếp núc bánh mì bơ mật ong nướng, thì Santal Majusule là một chiếc giường vững chãi nhưng lại êm đềm hoa hồng. Thả mình trên chiếc giường ấy, người ta nhận ra hơi nóng cơ thể tỏa ra khiến chiếc giường gỗ đàn hương tỏa hương chocola ngọt ngào. Ba note chính của Santal Majuscule là chocola, hoa hồng, và gỗ xuất hiện lần lượt, khiến mùi hương có sự di chuyển và sống động. Hoa hồng và chocola lúc đầu, tạo sự lôi cuốn lãng mạn cho mùi hương, sau hương gỗ xuất hiện chủ chốt, khiến mùi hương trở nên ngọt dịu cứng cáp. Tôi gọi Santal Majuscule của Serge Lutens là một câu chuyện cổ tích đẹp, và có cái kết chỉ dành cho người lớn.



   Tiếp tục hoài cổ, Hảo Ngọt 2013 còn nhắc đến Dior Homme Intense như một quý ông đỏm dáng theo lối bụi phủi thì giờ, chúng ta có Dior Homme Parfum mới ra mùa thu năm nay. Những ai yêu chuộng Dior Homme Intense bản gốc sẽ mỉm cười mãn nguyện với quý ông Dior Homme Parfum này. Những ai cảm thấy vị phấn phấn của Dior Homme Intense khó ngửi có thể sẽ hài lòng với bản Dior Homme Parfum. Vị phấn bụi phủi bay bướm đặc trưng của Dior Homme vẫn còn, tuy nhiên, ở bản Parfum thì được tiết chế nhiều. Hay nói cách khác, vị phấn từ hoa diên vĩ bị da thuộc kèm cặp, kiềm mùi, hòa vào da thuộc, nên không còn thấy trắng nữa. Dior Homme Parfum chính là một quý ông bước vào cuộc hẹn trong đêm. Mùi hương trở nên sang trọng đĩnh đạc, nhưng vẫn đó sự hào hoa dễ gây chú ý. Điểm nổi bật của bản Dior Homme Parfum chính là note da thuộc, khiến mùi hương tách bạch hẳn với những bản Dior Homme trước đó. Mùi hương trở nên tối, sâu, mượt mà, quyện cùng gỗ rắn chắc, cùng diên vĩ lả lơi, và đặc biệt là vẫn có vị ngọt bụi của ca cao phủ bao phủ. Dior Homme Parfum chừng mực, chứ không bốc tỏa mạnh bạo như bản Dior Homme Intense, khơi gợi người xịt phải ngửi nhiều hơn, hít sâu hơn, tựa như một cuộc rượt đuổi đầy phấn khích.




   Thật là một sơ suất lớn nếu Hảo Ngọt năm nay không đề cập đến một loại ngọt có tính từ Pure trong vắt mới toanh, từ nhà Thierry Mugler, mang tên Pure Wood. Chúng ta từng nhắc nhiều đến cái tên Thierry Mugler cùng mùi hương Amen. Từ mùi hương gốc Amen đậm đặc ngọt, Thierry phát triển một series Amen Pure gồm Pure Coffee, Pure Malt, Pure Havane, Pure Shot, Pure Energy, và năm nay là Pure Wood. Có thể coi series Amen Pure là bộ sưu tập cá tính và...ngon lành. Tất nhiên, trong ngần ấy mùi Pure, không phải tất cả đều ngon ứa nước dãi. Hấp dẫn nhất có lẽ phải nhắc tới Pure Malt và Pure Coffee. Yếu thế hơn, oái oăm thay lại là hai mùi hương mang cái tên tràn trề sinh lực Pure Shot và Pure Energy. Vậy, Amen Pure Wood của Thierry Mugler có gì? Mùi hương là sự hòa quyện khéo léo vị rượu trong Pure Malt và cà phê trong Pure Coffee. Pure Wood có ngọt say lại có đắng dịu và được lớp gỗ khô dày gia cố. Mùi hương có vị ngọt đặc trưng đậm đà của Amen gốc, xong được bổ xung nhiều gỗ, trở nên vững chãi cứng cáp. Cà phê trong Pure Wood rất rõ rệt, dễ chịu, và lôi cuốn. Loại cà phê đặc, nhưng không cháy, được trộn cùng va ni, rồi ủ trong gỗ sồi tạo thành loại mùi ngửi như một món đồ ăn thức uống, nhưng lại không hẳn đem lại cho người ta cảm giác bánh trái. Hay nói cách khác, bạn có thể coi Pure Wood là loại mùi đồ ăn khó cưỡng, cũng có thể gọi Pure Wood là một mùi hương gỗ ngon ngọt. Thierry Mugler coi gỗ như cơ bắp của nam giới, và gỗ cứng cỏi - cơ rắn rỏi được ngọt ngào hóa thành Pure Wood.


   Tôi xin được tạm dừng Hảo ngọt 2014 ở đây, và lắng nghe những món đồ ngọt hấp dẫn khác mà Bạn tìm được trong năm vừa rồi. Nói rồi mà, đồ ngọt với chúng ta không bao giờ là đủ.

Friday, September 26, 2014

... Q.,'s review: Comme des Garcons với tôn giáo Avignon ...


   Avignon lên da tôi như đa số mùi hương khác: ngùn ngụt. Cảm giác như đang rơi vào một... Hm... Nói thế nào nhỉ? Phòng để đồ thờ của một gia đình. Avignon đưa tôi về quá khứ, giống như hồi còn nhỏ, chui vào gầm tủ thờ của bà ngoại. Những cơn sóng trầm hương dồn dập, đập thẳng vào khứu giác, kéo tôi về hiện tại. Avignon không gợi nhắc gì tới nhà thờ hay đền đài, chỉ làm tôi nhớ tới một bộ phim Việt Nam đã xem từ cách đây rất lâu, với câu thoại “Cả một thị trấn, cả một thị trấn vàng mã!!!” với tiền giấy hương đèn bay khắp nơi. Hiện tại, tôi nhớ ra tôi không ngồi một mình. Tôi thấy ChQcQ ngồi đối diện tỏ ra sắp chết ngốt. Tôi biết đã đủ đô. Ra ngoài thôi.




   Phóng xe trên đường cỡ 20 phút, tôi rúc vào một pub quen thuộc ở ven Hồ Tây. Ở đây, mùi trầm hương mềm ra, đủ cho người ta cảm thấy dễ thở, và đủ để bắt đầu gợi nên những liên tưởng khác. Một khung cảnh trang nghiêm, thành kính bày ra bởi những lớp mùi hương vấn vít: Một nhà thờ vắng người. Những đường nét cổ kính, những ô cửa kính màu, những bức bích hoạ. Thoáng chừng một tu sĩ cầm quả cầu trầm hương lăng qua lăng lại thả bước trong thánh đường. Một cuốn sách bìa da trên đầu gối, tôi ngả đầu ra sau tận hưởng không khí đó, cho phép mình phút thoát tục hiếm hoi. 










   Chắc chắn mùi của Avignon không phải là mùi của đền chùa, vì hương trầm nơi đền chùa miếu mạo thanh tịnh hơn, và cũng thanh thoát hơn. Ở Avignon, người ta cảm thấy một sự nén ép nhất định: không khí nặng nề tràn ngập, không có sự giải thoát về mặt tinh thần, phần nào giống với cảm giác khi bước chân vào một nhà thờ trong một bộ phim Hollywood. Cảm giác như giáo sư Langdon chuẩn bị chạy qua bạn vậy, thế nên hãy chầm chậm mà tranh thủ thư giãn ngay lúc này, ngay khi còn kịp. 




   Một cảm giác khó gọi tên ngay từ lần đầu tiếp cận.




   Không thể nào gọi mùi của Avignon là “thơm”. Nó toả ra một thứ mùi hương ấn tượng, nhưng theo một cách cực kỳ khác biệt – dị biệt. Lần thứ hai tôi full wear Avignon, và ngay lập tức, cái thứ cảm giác khó gọi tên trước đây hiện lên: cái thứ cảm giác quyền lực đến từ một thứ gì đó xưa cũ, một cảm giác quyền lực khác với “sang chảnh” hay “tinh tế”. Tôi gọi đó là cảm giác tới từ thần quyền – cảm giác mình như một vị giáo chức Công giáo La Mã: cổ xưa, quyền quý, phảng phất trầm hương, hoắc hương và xạ hương. Thoảng chút mùi cúc La Mã, mùi hạt tiêu kéo gần người ngửi lại, nhưng vẫn có một thứ vòng bảo vệ vô hình nào đó xung quanh.










   Chợt nghĩ ra, tại sao lại là Avignon mà không phải là Vatican. Vatican là kinh đô Công giáo La Mã hiện tại, giờ hào nhoáng, và hiện đại hơn những gì CdG thể hiện. CdG thể hiện, lại một lần nữa ta nhắc tới Langdon và Dan Brown, một thời kỳ Giáo hoàng về ngự tại Avignon – thời của Clement V đầu thế kỷ XIV. Một thứ thần quyền cổ xưa hơn. Một mùi hương của cả 700 năm lịch sử.



   Để nói gọn lại sau chút dông dài, thì CdG Avignon là mùi hương trầm đáng giá để thử, nhất là nếu bạn mê đắm với note trầm hương như tôi. Hoặc nếu bạn tin rằng mùi hương bản thân nó cũng có một hàm lượng văn hoá trong mình, cũng như tôi vẫn luôn tâm niệm. 

... Review: “Thú dữ” của Dior...



   Dior có bộ sưu tập mùi hương kín đáo, sáng tạo, và cá tính, mang tên La Collection Couturier Parfumeur. Thú Dữ nằm trong bộ sưu tập này. Bộ sưu tập mùi hương chỉnh chu và được bán giới hạn ở một vài cửa hàng Dior, ở một vài nước, với cái giá đắt hơn những mùi hương thông thường.

   Thú Dữ tên thật là Leather Oud, mùi hương có hai note chính là da thuộc và gỗ oud. Trước Dior, từng có rất nhiều nhà nước hoa làm mùi hương theo phong cách combo da thuộc + oud. Khởi nguồn từ các nhà làm mùi hương xa xôi xứ Trung Đông, vốn có truyền thống dùng gỗ oud và yêu mùi da thuộc. Sau có nhà Montale tại Pháp có công đầu phổ cập Oud cho giới yêu mùi hương. Oud thành cơn sốt trong suốt gần 10 năm qua. Hiện tại, những tên tuổi quen thuộc có làm combo da thuộc + oud phải kể đến Guerlain với Songe d'un Bois d'Ete, Versace với Oud Noir pour Homme, Ferrari với Essence Oud for Men... Tuy nhiên, tôi không chọn Giấc mộng gỗ mùa hè của Guerlain, hay những mùi oud +da thuộc quen thuộc đến nhàm chán của các nhà nước hoa khác, mà chọn thú dữ Leather Oud của Dior. Lý do?





   Các hãng nước hoa làm combo da thuộc+oud một cách “ngựa” và thô, mạnh bạo và dày vò mũi người ngửi. Mùi hương theo phong cách này thường bị rơi vào tình trạng thô lỗ hỗn loạn tấn công dồn dập cả người xịt lẫn những người xung quanh. Nhiều hãng quan niệm, dường như đã động đến da thuộc là phải mạnh bạo da thuộc, da thuộc trộn oud là phải nghi ngút đến không thể kiểm soát, có như vậy người ngửi mới biết đó là da thuộc + oud, mới thấy được chất Trung Đông khắc nghiệt hoang dã trong mùi hương. Tôi không nghĩ vậy. Nếu bạn ở Trung Đông, bạn phục vụ khách hàng địa phương vốn quen với dạng mùi bốc tỏa khốc liệt và hoang dại, mùi hương của bạn “thú tính” thì không có gì đáng phải nhăn mũi. Tuy nhiên, khi bạn ở Pháp, ở Ý, và bạn “câu” nguyên sự hoang dã Trung Đông vào mùi hương dành cho đối tượng khách nơi này, tôi không đánh giá cao sự cứng đầu ấy. Thật may, Dior tinh tế, chứ không cứng đầu.





   Tôi xịt Leather Oud, mặc định một suy nghĩ cấm cảu rằng mùi hương chả khác gì những combo da thuộc + oud khác. Sớm sau đó, tôi nhận ra mình đang mỉm cười. Tôi quyết định, tôi sẽ kể cho bạn nghe về Thú Dữ theo lối đường vòng. Sau 8 tiếng, mùi hương trên da là hương gỗ oud khô mằn mặn, gợi cảm giác muối muối như mồ hôi, lại sáng và như có mùi hồng, quyện với da thuộc nhè nhẹ gợi cảm giác da thịt. Tất nhiên, chớ dại dí sát mũi ngửi Leather Oud, bạn sẽ thấy mùi hương còn có vị...khai khai xuyên tận óc. Nếu ngửi xa, bạn nhận ra Thú Dữ có lớp lông mượt như nhung, lại e dè phả ra sức nóng như một làn khói mỏng. Lúc này, Leather Oud vừa thuần phục, nhưng vẫn còn đó chút hoang dã. Leather Oud bền bỉ song hành cùng người chủ, hoàn toàn là mùi hương-sinh vật đẹp một cách khác lạ. Thật khó để phân định mùi hương nghiêng về giới tính nam hay nữ. Có người nói Thú Dữ quá dữ tợn và dị hình. Tuy nhiên, trên da tôi, thật may mắn, mùi hương quấn quít và không có một chút gì khơi gợi đến “ngựa” hay hung dữ cả. Lúc này, Thú Dữ trở nên hiền hòa, nằm sát trên người chủ, quẩn quanh và trung thành. Qua đêm cho đến sáng, chủ nhân Leather Oud vẫn nhận thấy sinh vật kì lạ ấy toát ra sự thu hút kì lạ và sống động... Đê mê với cảm giác Thú Dữ đem lại, tôi nhớ lại lúc đầu khi “chạm mặt” Leather Oud. Một xịt lên da, Leather Oud biến da dẻ quần áo người mặc thành lớp da thuộc vàng khé, khói từ đâu ùa tới, tạo thành những vệt cào sắc màu xám trên da. Thú Dữ xuất hiện, cuốn lấy chủ nhân một cách mạnh mẽ và uyển chuyển. Cảm giác choáng ngợp, tựa như Thú Dữ muốn nuốt lấy người chủ, muốn thị uy và khiến người ta phải khiếp sợ. Tuy nhiên, cảm giác ấy chợt đến rồi tan biến lúc nào không hay, bởi Leather Oud của Dior không hoang tàn dãy dụa. Thực ra, Thú Dữ không nguy hiểm, mà đẹp và hiền hòa, đến rồi phủ phục quanh chủ nhân. Da thuộc vàng khé dần đậm màu, lớp khói xám chắc tựa gỗ rủ dần xuống, ám vào lớp da, nhuộm da thuộc thành một màu sậm và mượt mà, phủ lên da thuộc vị gỗ hun khói mằn mặn tựa mồ hôi...





   Tóm lại, Leather Oud của Dior gợi nhớ đến một cuộc hành trình, giống một câu chuyện kể lôi cuốn hơn là một mùi hương đặc sệt Trung Đông. Dior tinh tế và khéo léo khi Paris hóa combo da thuộc-oud dữ tợn không chừng mực thành Leather Oud tuyệt đẹp và lôi cuốn.


   Tổng hợp lại:
   Leather Oud của Dior: 4,5/5
   Độ bám mùi: 4,5/5
   Độ tỏa mùi: 4/5
   Sự phát triển của các note: 3,5/5

Saturday, July 12, 2014

... Khoái cảm thầm kín - Ngây thơ vô số tội ( kì 1 ) ...





   Tôi có ý tưởng viết về Khoái cảm thầm kín từ rất lâu rồi, với tâm trạng luôn háo hức tươi mới. Tuy nhiên, đến giờ tôi mới chính thức hoàn chỉnh bài viết. Trong lúc này, tôi dùng mùi hương Hoa xác thịt, Carnal Flower, của Frederic Malle. Tôi gọi đây là mùi hương Ngây thơ vô số tội.
 
   Tôi quan niệm dùng một mùi hương vì trước tiên là mình thích, chứ không phải bất kì một ai khác khen chê. Tuy nhiên, khi bạn may mắn tìm được một mùi hương đặc biệt hợp với bạn, không chỉ bản thân bạn yêu thích nó, mà mọi người có dịp tiếp xúc với bạn đều thấy khoan khoái và có ấn tượng tốt đẹp. Khi ấy, mùi hương mới thực sự phát huy hết tác dụng. Thật may mắn, tôi tìm được một vài mùi hương đặc biệt phù hợp với tôi theo cách ấy. Trong đó có Carnal Flower, tức Hoa xác thịt.

   Tôi không quá bảo thủ, cũng không quá cấp tiến mà đánh mất hết mọi chuẩn mực, ít nhất là với sở thích nước hoa. Một số người lấy làm rầu lòng và lên án nam giới hiện thời dùng nhiều mùi nước hoa ngửi...hoa quá, không còn nam tính cứng cỏi đúng nghĩa nam giới thủa nào nữa. Tôi thì không nghĩ vậy. Tôi cho rằng mùi hương không có ranh giới. Khi bạn thích một mùi nào đó, và mùi hương đó tỏa sáng trên da bạn, khơi gợi tính cách ẩn của bạn, củng cố cá tính của bạn, thế là bạn thành công. Tôi ủng hộ việc nữ giới dùng mùi hương gỗ, nam giới ngả vào một chiếc giường ngập tràn hoa.

   Quay lại với Carnal Flower, đây là mùi hương Turberose, note hoa huệ chủ đạo.

   Tôi đặc biệt có ấn tượng đẹp với loại hoa này. Thích nước hoa, nhưng tôi dửng dưng khi ngắm hoa hồng. Hay thậm chí là có chút ác cảm, vì hoa hồng được người ta o bế lăng xê ác liệt quá. Tôi thích những loại hoa dại không tên mọc lề đường không ai để mắt tới hơn là hoa hồng. Chúng không cần phải đẹp kiều diễm nhưng tù túng. Chúng đẹp vẻ đẹp giản dị và tự do khoáng đạt. Tôi thường không nhớ tên nhiều loại hoa. Tôi nhớ nhất tên hoa hồng, vì chả ai là không biết hoa hồng, và yêu nhất là hoa huệ, vì tôi nghĩ người Hà Nội nào cũng yêu loài hoa này.



   Loại hoa trắng thanh tao, có mùi thơm thoang thoảng dễ chịu dễ gần, thanh mát nhưng nhẹ hơn hoa bưởi, mượt mà nhưng không lả lướt như hoa nhài. Hoa huệ thơm quẩn quanh và chung thủy. Loại hoa trang trọng nhưng không đài các rởm. Người ta có thể thấy một bình hoa huệ được trưng trang trọng bên chiếc piano quý tộc, cũng có thể gặp bình hoa huệ giản dị ở một quán nước nào đó quanh phố cổ Hà Nội. Tôi yêu Đà Lạt, hay lượn lờ xe máy ngắm Đà Lạt qua những con đường nhỏ quanh co thấm đẫm sương đêm lẫn nắng sớm. Hoa huệ Đà Lạt thường mọc tự nhiên ở một ven đường góc phố. Giản dị, nhưng không hoang dại, hay mất đi sự thanh lịch của mình. Đó là lý do tại sao tôi đặc biệt yêu loài hoa tinh khôi này.

   Ấn tượng của tôi về hương hoa huệ hoàn toàn không xác thịt hay gợi tình hay ngập tràn xúc cảm. Với mùi hương thanh thản mỏng mảnh bình yên đó, ai có thể nghĩ loài hoa này có sức mạnh ngầm khó cưỡng vậy?



   Vào cái thời nước hoa nam ra nam và nước hoa nữ là nữ, hoa huệ chỉ được ưu ái dành cho quý bà. Năm 1948, nhà nước hoa Pháp Robert Piguet cho ra đời một mùi hương đài các, sang trọng, và gợi mời mang tên Fracas. Fracas trở thành một mùi hương huệ chuẩn mực cho giới nữ. Hương hoa trắng muốt mượt mà nửa quấn quít nửa ve vuốt đặc biệt hợp với tuýp phụ nữ ưa sự gợi mời một cách lãng mạn không suồng sã. Mùi hương nổi tiếng và trường tồn đến nỗi có cả một danh sách các sao nữ nghiện Fracas. Madonna, một phụ nữ - nghệ sĩ tài hoa, cách đây hai năm có tung ra thị trường mùi hương Truth or Dare. Nếu chỉ qua cái tên, Truth or Dare dễ khiến người ta lầm tưởng đây là loại mùi hương đanh sắc và cuồng nhiệt. Thực tế, mùi hương của Madonna chính là hồi ức, kỉ niệm, cảm xúc của bà. Một cách nữ tính nhất, thuần khiết nhất, và rất mơn man. Người ta giật mình nhận ra từng có lúc, người phụ nữ trẻ tên Madonna bị ám ảnh mùi hương Fracas. Và Truth or Dare gợi nhớ đến Fracas một cách lạ kì. Tôi gọi Truth or Dare là một Fracas ở thời hiện đại: non tơ hơn, trắng muốt hơn, nhẹ nhàng hơn, mỏng mạnh hơn.



   Hiện tại, chúng ta có nhiều mùi hương hoa huệ, hầu hết trong số đó đóng mác for her, hoặc phi giới tính, chứ thực sự chưa có mùi hương huệ nào chính thức được đóng mác for him. Loại hoa có mùi hương thuần khiết tinh tươm hơn lúc nào hết, trở nên "nguy hiểm" và đa tính cách. Cái hay của loài hoa này, tôi nghĩ, chính là sự sâu sắc tưởng như giản đơn. Hoa huệ dịu nhẹ, nhưng ngửi cái là nhận ra. Tuy nhiên, sự đê mê êm đềm ấy rất dễ hòa mình vào các note hoa note gỗ note gia vị khác, và tạo nên những hương hoa huệ mới lạ và đa diện. Hoa huệ vẫn đó, ngửi là nhận ra, nhưng đồng thời lại lạ lẫm xen lẫn thân quen. Giờ, hoa huệ có thể đường hoàng phủ lên da nam giới, và toát lên sức ám ảnh thật lạ, và gợi mời. Trước tiên, chúng ta sẽ nói về mùi hương hoa xác thịt, ngây thơ vô số tội.

   Hoa xác thịt ra đời năm 2005. Và trở thành mùi hương hoa huệ đương đại tuyệt đẹp, không chỉ dành cho giới nữ. Nói cách khác, Frederic Malle đã tặng cho nam giới một hương hoa trắng bay bổng đến không ngờ.



   Hoa xác thịt ập tới tựa một cơn bão nhỏ: cuồng nhiệt, xanh, mạnh, the mát. Theo bản năng, tôi nhăn mũi hít nhẹ. Cơn bão nhỏ này không dễ chịu chút nào. Vị lá xanh tươi rói bị cơn bão cuốn vào xoay vần ứa ra vị ngái dịu. Muôn vàn hoa trắng bao bọc như muốn "nhốt" chủ nhân giữa tâm bão. Tôi bị lớp hương hoa huệ rất dày và đậm vần vũ cứa nhẹ lên da dẻ vào khứu giác. Chỉ một hơi, Hoa xác thịt hoàn toàn xâm chiếm nguyên một căn phòng nhỏ. Trong khoảng 20 phút đầu hơi khó chịu vì bị nhốt trong tâm bão mãnh liệt, thì quanh tôi có một vài ai đó hít hà, và buộc miệng khen thơm. Tôi rất thích nghe người khác nhận xét về mùi hương mình đang mặc. Bạn biết đấy, chúng ta ngửi mùi hương trên da bản thân và cảm nhận của người khác khi ngửi mùi hương mình đang mang nhiều lúc rất khác biệt và bất ngờ. Tôi hỏi mùi này thơm sao, thì nhận được câu trả lời là mùi thơm thanh mát, gợi cảm giác như được đi...lễ chùa. Tôi hỏi tiếp vậy là mùi này giống mùi thắp nhang sao, thì người ngửi nói là không, mà chỉ đơn giản là mùi hương tạo cảm giác yên bình dễ chịu lắm. Trong lúc chúng tôi trò chuyện về mùi hương, thì cơn bão nhỏ dần tan. Không còn nhiều vị xanh ngái nữa. Mùi hương trở nên trắng hơn, lại ngầy ngậy, vẫn luôn có cảm giác the mát. Sau cơn bão, mọi thứ dường như trở nên trắng nuột nà trắng tinh khôi. Cây lá về lại vị trí cũ, vị xanh giờ trở nên sống động và giàu sức sống. Điểm đốm li ti trên những cây lá xanh là muôn vàn hoa nhài tươi. Mơn man thanh mát. Vị trắng tinh khôi trở nên trong văn vắt, khi note hoa được thả vào nước dừa non. Vị the xanh dịu dần, trở nên nhẹ rất nhẹ. Hoa trắng không còn quá hoa nữa, mà giống như được hồi sinh, chuyển hóa thành một mùi hương mới. Trong vắt tựa nước. Thơm thanh êm ái. Hoa xác thịt xuống mùi, và tôi hiểu, giờ mới là lúc cơn bão nhỏ chính thức bộc lộ "sự nguy hiểm" của mình.

   Carnal Flower chung thủy nhưng không nhàm chán. Thông thường, tôi chỉ xịt 1 và nhiều nhất là 2 hơi Hoa xác thịt. Mùi hương có độ tỏa mùi tốt, bám trên da trên 16 tiếng. Tôi hỏi tiếp người ngửi một câu hỏi rất "thị trường" là mùi này có sexy có xác thịt không, câu trả lời tôi nhận được là xác thịt hay không thì chưa rõ, nhưng ngửi mùi hương, người ta chỉ muốn được ở gần bên mãi, vì cảm giác Carnal Flower đem lại.

   Tổng hợp lại:
   Carnal Flower của Frederic Malle: 5/5
   Độ bám mùi: 5/5
   Độ tỏa mùi: 5/5
   Sự phát triển của các note: 2,5/5

( to be continue ... )

... Họ cầm theo gì khi lên máy bay? ...




   Tôi bay đi đây đó, châu Âu châu Á gần xa, và ngắm nhìn những người đi du lịch khi lên máy bay mang theo bên mình những gì. Mỗi đất nước một tác phong du lịch riêng, hay dở đều có. Người dân châu Âu chuyên đi đây đó khác người Nhật chăm đi du lịch. Tuy nhiên, họ có chung một vài thứ luôn kề sát bên mình mỗi khi dịch chuyển. Có thể, đây chỉ là những điểm nhỏ nhặt thôi, nhưng nếu bạn để ý và tạo cho mình những thói quen ấy, tôi đảm bảo chuyến đi của bạn sẽ thành công hơn rất nhiều.


   1 cái bút​
   Bất kì ai có sở thích dịch chuyển đều không bao giờ quên vật dụng cỏn con tưởng chừng như vô nghĩa này. Tôi cá là chúng ta rất nhiều người không có thói quen mang bên mình một vài cây bút khi đi du lịch. Cá nhân tôi nghĩ, người Nhật người nước ngoài họ đi nước ngoài nhiều dễ như đi chợ, chứ không gian nan khó khăn như chúng ta, nên họ biết là họ cần một cái bút. Để làm gì? Viết nhật kí viết thiếp để sau. Bút để làm một việc thiết thực và cần kíp hơn mỗi khi bạn bay đến Hồng Kông hay Siêm Riệp hay Nhật Bản hay vô vàn các điểm đến khác: hoàn thành tờ khai xuất nhập cảnh. Khi được phát tờ khai này, và bạn cầm theo một cái bút, bạn sẽ không phải tần ngần ngại ngùng đi mượn bút. Bạn có thể khai ngay tờ phom, và không phải lề rề "để dành" đến khi "có hứng" mượn bút thì mới thực hiện. Tất nhiên, nếu sĩ diện và ngại "va chạm", bạn có thể khai tờ xuất nhập cảnh khi máy bay hạ cánh ở nước sở tại, tại phòng xuất nhập cảnh. Sau khi khai xong tờ giấy, bạn có thể...tha thẩn xếp hàng sau một hàng dài miên man những người có bút. Đi du lịch, 5-10 phút sớm hơn cũng đủ để bạn không lỡ một chuyến xe bus, hay tránh giờ cao điểm ùn tắc xe cộ.







   1 cái áo ấm
   ...Ngay cả khi bạn bay đi Đà Nẵng hay Nha Trang rực nắng và gió. Nhiệt độ nơi bạn đến có thể trên 40'C không có nghĩa là trên máy bay bạn cũng nóng như vậy. Nếu để ý, bạn sẽ thấy dân xứ lạnh xứ tuyết khi sang bên ta du lịch, giữa hè đổ lửa, họ vẫn luôn mang bên mình một chiếc áo chống lạnh. Và tôi thích tác phong chủ động ấy. Không phải mọi hãng hàng không đều có chăn trên tất cả các chuyến bay để một quý ông e ấp cuộn tròn như mèo con, nhất là khi bạn đi các hãng hàng không giá rẻ. Vậy nên một cái áo sẽ không thừa, ít nhất là khi người bạn đồng hành của bạn lạnh, và bạn là tuýp đàn ông chu đáo có sẵn một chiếc áo để ủ ấm cô ấy. 


   1 cái ô
   Nghe đúng là hơi...lẩn thẩn. Nhưng thói quen này tôi học được của người Nhật. Tôi biết, bạn cho đây đúng là cẩn thận kiểu người già phải không? Kinh nghiệm của tôi khi bay với Air Asia đến Kualu Lumpur, máy bay đỗ ngoài sân bãi, phải đi bộ một đoạn xa. Sẽ chẳng cần cái ô cái dù nào cả, nếu hôm đó trời xanh ngăn ngắt nắng. Oái oăm thay, lúc máy bay đáp cũng là lúc mưa về. Không thể cứ ngồi mãi trên máy bay mà đợi trời nắng, cũng không thể đòi hỏi hãng hàng không cầm ô che mưa cho từng hành khách. Thiếu cái vật dụng nhỏ nhoi ấy, tôi chấp nhận bắt đầu một chuyến đi "ướt át" rất khó chịu. Tôi nghĩ, một chiếc ô gấp gọn không nặng hay tốn diện tích hơn chiếc tablet bạn mang theo, nhất là khi bạn du lịch quanh các nước nhiệt đới, vốn có đặc điểm dễ nhận thấy là mưa nắng bất ngờ.







   1 vài loại thuốc
   Cái này là kinh nghiệm của riêng tôi, một người Việt chính hiệu. Thuốc cảm sốt và thuốc tiêu hóa là hai loại thuốc luôn có trong va ly tôi mỗi khi đi làm hay đi du lịch. Bụng tôi ăn gì cũng được, đồ sống đồ chín đồ nóng hay lạnh đều ổn, miễn là...sạch, chuẩn và hợp vệ sinh. Tính tôi lại phàm ăn, đi đâu có gì ngon là chả kiêng nể gì, cứ ăn thả cửa. Một lần ở Phuket, nhóm tôi lê la mua cocktail đổ vào cốc nhựa cầm theo uống rồi ăn đủ mọi món quà vặt lề đường: Sầu riêng, mề nướng, gà nướng, gan nướng... Cuối ngày không ai bị sao, riêng tôi ngất ngây nôn ra nước gì đen xì, rất đáng sợ. Tìm hiệu thuốc ở nước ngoài không đơn giản như ở nhà, và không phải ở đâu người ta cũng hiểu tiếng Anh. Không còn cách nào khác, tôi chấp nhận detox tẩy độc theo cách bản năng nhất: nôn thốc nôn tháo cả đêm cho ra hết đống nước đen hãi hùng.


   1 vài nụ cười
   Cơ bản nhất, giản đơn nhất, không mất tiền, và vô giá. Nụ cười lời chào từ lúc bạn bắt đầu cuộc hành trình cho đến khi bạn không còn bất kì cuộc hành trình nào. Tôi đi quanh quẩn đây đó, và quan sát thấy người Việt mình hơi lạ. Truyền thống hàng quán ăn sâu vào máu thịt tâm khảm mọi người Bắc Trung Nam. Đi đâu cũng thấy không để xuể hàng nước thuốc lào khắp mọi đường lớn ngõ nhỏ. Vậy mà không hiểu sao, chúng ta lại quá kiệm nụ cười lời chào lời cảm ơn xin lỗi. Bạn không chỉ cần cười nói với những người bạn quen. Bạn có thể mỉm cười với người tiếp viên hàng không đứng ở cửa máy bay nói lời chào bạn thay vì dửng dưng coi như đấy là điều tất nhiên người ta cần phải lịch sự với bạn. Bạn có thể nói cảm ơn với người khách chưa kịp ngồi yên vị đã vội vã đứng lên bước ra ngoài lối đi để bạn có thể thuận tiện di chuyển vào ghế ngồi phía trong thay vì phong cách "chất lạnh" bất cần chen ngang người ta xông thẳng vào ghế ngồi. Đại loại thế, hay nói một cách sến sẩm, cứ mỉm cười với cả thể giới, và bạn sẽ nhận được cả một thế giới nụ cười. Tôi có tranh luận với một vài "người lớn" về thói quen cảm ơn xin lỗi, bị họ "kết tội" là tôi hình thức và vọng ngoại, đúng kiểu "bọn tây", cứ ngoạc mồm ra cười, quá giả tạo, rồi lại hơi tí là cảm ơn xin lỗi, nghe rợn cả người cứ như phạm tội lớn lao mắc nợ tày đình. Tôi không tranh cãi, nhưng vẫn giữ nguyên quan điểm tích cực về nụ cười của mình. Ấn tượng ban đầu rất quan trọng. Không chỉ trong mỗi chuyến đi của bạn, mà còn trong suốt cuộc hành trình dài của tất cả chúng ta. Hãy cứ tạo ấn tượng ban đầu thật tốt, chỉ bằng nụ cười và lời chào, bạn sẽ nhận ra mọi thứ sau đó sẽ diễn ra suôn sẻ bớt chông gai đi rất nhiều.





   
   Tôi đã liệt kê đầy đủ 5 thứ không thể thiếu mỗi khi dịch chuyển. Bạn có muốn bổ xung thêm, hay giản lược đi thứ gì không? Tôi luôn thích lắng nghe, và quan sát.

... sell Sex or sell Scent? ...

   Chúng ta có một câu hỏi vui, bằng tiếng Anh như sau: 

   Sell sex or sell scent?

   Khẳng định lại, tôi không phải thể loại vọng ngoại theo lối cứ đệm tiếng Anh loạn lên khi viết bài hay giao tiếp. Tôi giữ nguyên câu hỏi bằng tiếng Anh, vì nó gọn gàng dễ hiểu và "toàn Sờ". Có ai đó nghi ngờ tôi có "tham vọng" câu khách khi dùng câu hỏi tiếng Anh trên. Tôi không chối.

   Không biết các bạn yêu mùi hương có "bị" giống tôi không? Lúc mới mon men chạm sở thích này, tôi đặc biệt bị ám ảnh bởi các tấm hình quảng cáo. Hồi đó, những năm 90,  chúng ta không nhiều cơ hội thử nước hoa như bây giờ. Hồi ấy nào đã có các trung tâm thương mại để thử thoải mái đâu. Cái thời mà một số ít shop xa xỉ nhỏ lẻ, nước hoa bày chen chúc trong tủ kính khóa im ỉm, sinh viên học sinh giản dị chỉ dám chạy qua chầm chậm ngó qua ngó lại, đố dám mở mồm xin thử mùi hương. Tôi yêu bộ môn tiếng Anh, nên mua tạp chí tiếng Anh đọc hàng tháng. Trong các cuốn tạp chí, luôn có rất nhiều tấm hình quảng cáo nước hoa khiên tôi vừa khao khát, lại vừa ám ảnh. Tôi sưu tập, dán đầy nhà. Giờ còn lưu lại một vài tấm hình ấn tượng và nhớ dai nhất, xin được "khoe" với bạn đọc:

- Quảng cáo mùi hương D&G Masculine của nhà Dolce & Gabbana nhìn rất nhục dục, cầu kì. Tương đối phù hợp với mùi hương ngái xanh ngột ngạt và nồng nhiệt. Mùi hương này giờ đã ngừng sản xuất.

​- Mùi hương mang tên Dolce & Gabbana for men. Loại mùi gỗ quyện thuốc lá tuyệt đẹp, nam tính, và cuốn hút. Mùi hương hay và sâu sắc hơn so với tấm hình quảng cáo kia nhiều. Nhìn tấm hình, người ta dễ nhầm với một quảng cáo đồ lót không tên tuổi. Đã từng bị ngừng sản xuất, sau nhà Dolce & Gabbana làm lại mùi hương và bán ra thị trường. Bản mới ngửi nhạt nhòa hơn so với bản gốc rất nhiều. 

​- Mùi hương Obsession for Men của CK rất táo bạo và sáng tạo khi dùng vẻ đẹp ma mị của người phụ nữ để minh hoa cho mùi hương ấm nồng lịch lãm dành cho nam giới, cụ thể đây là Kate Moss.

   Tôi còn vài tấm nữa muốn khoe, nhưng sợ loãng bài viết nên tạm cất đi. Có bạn tinh ý thắc mắc, hồi đó đâu có chỗ thử nước hoa, tại sao nhìn vào mấy tấm hình quảng cáo này mà người viết lại có thể biết sơ sơ về các mùi hương thế? Xin trả lời thật lòng, tôi nhìn hình quảng cáo, rồi tự huyễn hoặc, và...mua mà chưa kịp thử đấy. Thật may, thời ấy, nước hoa chưa búa xua vô hồn như bây giờ. Các quảng cáo nước hoa dùng yếu tố sex để câu khách cũng chưa đến nỗi bị xem là quá phản cảm hay trống rỗng. Tôi mua, dùng, và thấy hài lòng. Mặc dù có chút băng khoăn, mùi hương ngửi hay lắm, tuy nhiên, không thấy có vị gợi dục.

   Tôi nghĩ, có lẽ rất nhiều người "bị" giống như tôi, nhìn hình "nóng" là cũng nóng người theo, rút ví ra chơi sang sắm sửa mà chưa kịp định hình xem mùi hương có thực sự phù hợp với mình không. Phong trào Sell Sex trong mùi hương không dừng lại. Sang đến thiên niên kỉ mới, con người hiên đại hơn, và dường như là thích "cảnh nóng" hơn. Và các quảng cáo nước hoa lại càng "thăng hoa".

   
- Unforgivable của Sean John, với thông điệp cuộc sống thiếu đam mê là không thể chấp nhận. Vậy nên chàng nhạc sĩ Sean John, sau khi "hạ gục" ( ít nhất ) hai quý cô, đã ngồi đờ đẫn trầm ngâm ngẫm nghĩ. Tấm hình đen trắng nom khá "mùi mẫn"  kèm theo thông điệp cá tính kia, theo bạn thì nên hiểu sao cho phải?  )

​- Nếu bạn tò mò về quá trình trước khi "lên giường" của bộ ba ấy, thì đây là tấm hình quảng cáo Unforgivable Woman. Rất "nỏng nảy" và "manh động". Tư thế sỗ sàng từ phía sau của Jean John, kèm theo bàn tay quờ quạng đáng tranh cãi.

​- Sang thiên niên kỉ mới rồi, nhà Dolce & Gabbana vẫn không chán sex. Thậm chí còn sex mạnh và sang hơn, khi mời loạt người mẫu đắt giá làm nền cho bộ mùi hương lấy cảm hứng từ ... bài tarot. Ý tưởng rất "đắt". Tuy nhiên, thực tế thì đây là bộ mùi nhạt nhẹ, an toàn, và không có chút vị tarot bí ẩn nào cả )

- Jean Paul Gaultier tiếp tục lôi kéo khách hàng nam và rất nhiều khách hàng đồng tính bằng "tham vọng" Le Beau Male, tức Trai Đẹp. Hào quang của quá khứ Le Male kèm theo tấm hình quảng cáo rất gợi cảm cũng không thể cứu vãn một mùi hương dở.

​- Đỉnh điểm là Marc Jacobs với Bang. Nhà thiết kế yêu bản thân mình đến nỗi chấp nhận "hi sinh" vì "nghệ thuật". Nhiều người coi đây là hành động dũng cảm. Tôi thì thấy tấm quảng cáo phản cảm. Thật may, Bang là mùi hương trái ngược hoàn toàn với tấm hình quảng cáo này.

   Từng có kha khá kinh nghiệm giữa quảng cáo và thực tế, tôi dần nhận ra, người ta đã lạm dụng yếu tố sex quá sỗ sàng và xô bồ vào quảng cáo mùi hương. Chính sự không chừng mực này đã dẫn đến nhiều thảm họa. Nhiều người thấy quảng cáo nước hoa của Sean John phản cảm và quá thô lỗ. Nhiều tổ chức nhân quyền kêu gọi người tiêu dùng nữ tẩy chay những thương hiệu nước hoa ưa lấy thân thể phụ nữ hở hang ra làm phương tiện câu kéo người mua một cách không cần thiết. Nếu để ý, bạn sẽ thấy ngay cả trong chuyện quảng cáo nước hoa, phụ nữ cũng bị thiệt thòi. Mẫu nữ thường được mô tả như những đối tượng có level thèm khát cao, hoăc không thể tự chủ, hoặc mặc những bộ đồ hở hang vô lối, hoặc bị dồn vào những tư thế "sự đã rồi" nên cứ đường hoàng xuôi theo sự thúc ép của nam giới. Giờ, người tiêu dùng thông minh tỉnh táo hơn. Những tấm hình quảng cáo kiểu này, xem cho vui, rồi quên. Giờ, người ta không còn rút tiền ra chỉ vì cái quảng cáo gợi dục. Ít nhất là bản thân tôi. Ngửi nhiều mùi hương có cái quảng cáo rõ bỏng mắt, tôi chỉ ước sao người ta không bỏ bớt thời gian công sức cho cái quảng cáo, mà dồn sức thực sự cho nhân vật chính, tức mùi hương.

   Tóm lại, tôi nghĩ ý tưởng dùng sex để bán mùi hương chưa phải là ý tưởng dở và cũ. Nó luôn tươi mới và tràn trề xúc cảm, như bản thân chuyện tình dục vậy. Tuy nhiên, không phải là nhà nước hoa nào cũng giỏi sex, biết cách sex khiến người ta thấy hài lòng. Bỏ qua vô vàn những mùi hương vô hồn kèm theo quảng cáo gợi dục vô nghĩa, tôi ấn tượng cách sử dụng sex trong quảng cáo mùi hương của nhà Yves Saint Laurent, và đặc biệt là Tom Ford. Cả hai nhà nước hoa này đều không ngại...nuy, một cách trắng trợn và thẳng thắn khoái cảm nhất. Nếu nhà YSL có nhiều quảng cáo nước hoa ngập tràn nhục cảm lại không thiếu bay bổng lãng mạn, thì Tom Ford không lên gân lên cốt mỗi khi nói về chuyện cởi bỏ.

​- Mùi hương đầu tiên của Tom Ford mang tên Tom Ford for Men, thuộc phân khúc dễ với. Mùi hương gỗ quyện gia vị và musk tạo hiệu ứng giống như mùi mồ hôi khi bạn "vận động". Mùi hương trẻ và không dễ lẫn, kèm theo tấm hình quảng cáo "vui vẻ" ở mức chấp nhận được.

​- Mùi hương Neroli Portofino nằm trong bộ sưu tập Private Blend đắt tiền. Đôi trai gái nhìn mát mắt tắm cho nhau mang thông điệp đây là mùi hương sảng khoái, tươi mới, và unisex. Quảng cáo giản đơn, tuy chưa đẹp bằng bản thân mùi hương, nhưng gây thiện cảm với người xem.

​- Jasmin Musk của Tom Ford, đã ngừng sản xuất, là mùi hương ngửi tựa da dẻ người phụ nữ, trắng nõn nà, tỏa mùi thơm ngút ngát mời gọi. Cũng nằm trong bộ Private Blend, mùi hương unisex, tuy nhiên, nghiêng về tính nữ nhiều hơn.

   Một mùi hương hay không nhất thiết phải có sex làm điểm tựa. Tuy nhiên, khi thấy một quảng cáo mùi hương sặc mùi...sex, bạn hãy dè chừng, vì không phải sex nào cũng ngon nghẻ cũng đáng tiền. Tuy nhiên, nếu chỉ để...ngắm, tôi không phản đối chuyện dùng sex trong mùi hương. Đùa vậy thôi, thật may mắn khi vẫn có thể loại sex táo bạo và đáng đồng tiền bát gạo như Tom Ford, cân bằng giữa tính cách của mùi hương và "sự vui vẻ" trong những tấm hình quảng cáo. Nghiêm túc mà nói, đàn ông chúng ta chỉ muốn chút vui vẻ không hời hợt thôi mà.


... Hermes Terre d'Hermes và những gợi nhớ ...

   Cách đây khoảng 13 năm, năm 2001, chàng ca sĩ từng được được mệnh danh là người đàn ông có abs đẹp nhất nền công nghiệp giải trí Usher có bài hit U remind me. Đại loại là anh chàng gặp một cô gái rất bắt mắt hấp dẫn, nhưng những cuốn hút khêu gợi ấy là khiến cho chàng trai nhớ đến...cô bạn gái cũ. Scent cũng có nhiều mùi hương gợi nhớ mùi hương tương tự vậy. Lần này, gợi nhớ tôi muốn nói đến không phải là vấn vương kỉ niệm, mà ở một khía cạnh vui vẻ và thiết thực hơn: sưu tập giúp bạn một danh sách hữu ích các mùi hương...na ná nhau.

   Nước hoa cũng giống như âm nhạc, thông thường có mở bài thân bài kết bài rồi điệp khúc này kia. Rất nhiều mùi hương có chung một gợi nhớ ở phần mở bài, sau đó sẽ phát triển theo nhiều hướng khác nhau, tạo nên cảm giác "lạ mà quen" đa dạng. Tuy nhiên, cũng có khá nhiều mùi hương "trùng lặp" nhau một cách kì lạ, từ đầu đến cuối. Nếu là người "nóng tính", bạn sẽ khó có thể nhận ra sự khác biệt nhỏ nhoi. Sự trùng lặp thường xảy ra với những mùi hương bán chạy được nhiều người yêu thích, hoặc những mùi hương đắt tiền khó với. Những mùi hương gợi nhớ kiểu này ra đời, khiến cho ngành công nghiệp nước hoa trở nên...bão hòa dễ lẫn. Đó là điều đáng buồn. Tuy nhiên, loại sáng tạo "mô phỏng" cũng có mặt tốt của nó. Mô phỏng có thể chỉ là một bản copy trơ trẽn, cũng có thể là bản hoàn thiện tốt hơn. Thêm nữa, mô phỏng giúp những người yêu thích mùi hương nhưng hạn hẹp tài chính có cơ hội "hưởng thụ" những mùi hương giống với sáng tạo minh yêu thích với giá cả rẻ hơn rất nhiều. Tuy nhiên, không phải mọi mô phỏng đều có cái giá rẻ hơn so với bản gốc. Ở đây, chúng ta không đề cập tới thể loại nước hoa Tàu trôi nổi đội lốt nước hoa Sing nhái theo mùi hương gốc một cách vô liêm xỉ nhất.


    Hermes Terre d'Hermes và những gợi nhớ

   Sáng tạo  mùi hương tuyệt đẹp dành cho nam giới của Hermes trở thành chuẩn mực nước hoa nam giới hiện thời, được nhà nước hoa bình dân Yardley copy tương đối giống, và bán chạy. Terre d'Hermes ra đời năm 2006. Citrus and Wood có mặt trên thị trường 5 năm sau đó, được bán với cái giá rẻ hơn khoảng...7 đến 10 lần. Ngửi Yardley, bạn dễ dàng nhận ra chất Terre d'Hermes bởi vị chua cam chanh lúc đầu, tiêu cay trộn gỗ lúc sau. Tuy nhiên, khác với vị khô cay mang phong thái đĩnh đạc chững chạc và chừng mực của Terre d'Hermes, cái khô cay Citrus and Wood thiếu tự nhiên, dư axit, ngửi ra vị khé khó chịu. Tóm lại, như đã nói, copy có cái giá rẻ hơn bản gốc nhiều lần như thế thì cũng khó có thể đòi hỏi nhiều hơn.


   Dường như, vị gỗ rắn rỏi của của Terre d'Hermes còn "truyền cảm hứng" cho Guerlain, với mùi hương mang tên Homme l'eau Boisee, xuất xưởng năm 2012. Terre d'Hermes cứng cỏi và sâu sắc. Guerlain Homme l'eau Boisee thẳng thắn và giản đơn hơn. Bản mô phỏng của Guerlain không có sự biến đổi nhiều giữa các lớp mùi. Từ đầu đến cuối, Guerlain Homme l'eau Boisee đem đến cho bạn vị gỗ tiêu xanh, cay, và sắc. Nếu bạn chưa đủ độ "cứng", hoặc ghét phải "gồng", hay đơn giản là muốn tìm một mùi hương trẻ hơn của Terre d'Hermes, Guerlain Homme l'eau Boisee là mùi hương bạn nên thử. Guerlain, tất nhiên không "rẻ" như Yardley, nhưng hoàn toàn không đắt như Terre d'Hermes.


   Một gợi nhớ khác của Terre d'Hermes, mang vị cay thanh khiết mang tên Bang của Marc Jacobs, ra đời năm 2010. Chúng ta không thấy quá rõ hình bóng của Terre d'Hermes trong Bang. Tuy nhiên, Bang rất nhiều hạt tiêu, rất giàu các vị tiêu khác nhau hòa quyện, tạo nên "hiệu ứng" cay thuần khiết và xanh tinh tươm. Mùi hương dịu nhẹ và hòa thuận với mọi loại khí hậu. Cay dìu dịu, gỗ nhè nhẹ. Ngửi thanh sạch và giản đơn. Ngửi Bang, tôi tưởng tượng ra Terre d'Hermes khi còn...teen, chưa va chạm nhiều, song đã bắt đầu định hình sự đĩnh đạc rất cuốn hút.

( Ảnh quảng cáo của Terre d'Hermes được chế cùng Montale Red Vetyver )

   Tôi biết thêm một bản Terre ngửi êm đềm và cân bằng hơn so với bản gốc, mang tên Red Vetyver của nhà Montale. Red Vetyver có mặt sau Terre d'Hermes khoảng 2 năm. Mùi hương là sự gọt dũa chuẩn mực và hoàn thiện những khô cay chua sắc. Red Vetyver tràn trề năng lượng, vị khô cay nóng bỏng không lấn lướt vị ngái xanh của cỏ vetiver, cũng không át vị nồng nàn của gỗ. Gia vị cùng gỗ và cỏ cây gắn kết và  bền bỉ tỏa sáng trên da. Nếu Terre d'Hermes đem lại cho tôi chút khó chịu vì tiêu quá cay gỗ quá khô, thì Red Vetyver của Montale đã rũ bỏ cái khó chịu cá nhân đó. Mùi hương như một vòng tròn hoàn chỉnh, không thay đổi nhiều từ lúc xịt trên da cho đến lúc xuống mùi.

   Tiện đây, xin được nói luôn, ngay bản thân Hermes cũng làm một vài bản flanker - bản anh em của Terre d'Hermes mang tên Terre d'Hermes Parfum ngửi sâu lắng ngớt gia vị và Terre d'Hermes Eau Très Fraîche  thơm ngợp vị cam chan chứa nắng gió. Hai mùi hương sau đều được tạo ra từ "sườn" của bản gốc, nên không ngạc nhiên khi dù có thêm bớt hay tiết chế các note cùng nồng độ nước hoa, thì chúng ta vẫn dễ dàng nhận diện gene Terre trong bản Terre Parfum và Terre Fraiche.

   Tạm dừng Terre d'Hermes cùng những gợi nhớ đa dạng có rập khuôn có, kì tới, chúng ta sẽ gặp những gợi nhớ của Tom Ford, Dior.a