Sunday, June 23, 2013

... Review: Định Mệnh của Amouage ...




   Amouage giới thiệu sáng tạo mới, Fate, vào tháng 6, trùng với thời điểm sinh nhật của tôi. Hiển nhiên, tôi sẽ tìm mọi cách để có Fate một cách sớm nhất. Mọi người đều biết, tôi yêu Amouage. Và, tình yêu, thường thì, như ai đó từng nói, Love is Blind.

   Mỗi khi Amouge "gióng" lên là có mùi hương mới, những người yêu mùi hương đều hết sức phấn khích, bởi với mỗi sáng tạo, Amouage thường dành nhiều công sức tạo nên mùi hương chỉnh chu. Fate cũng vậy. Tôi nghĩ, Fate là một mùi hương chỉnh chu.

   Thông tin về Fate bắt đầu nhen nhóm trên mạng từ một tháng trước, khoảng tháng 5. Và khoảng giữa tháng 6, Fate được "xuất xưởng". Chưa nhiều người được có cơ hội thử Fate. Nhưng thật may mắn, tôi đã có Fate trong tay. Như một món quà sinh nhật ý nghĩa, tôi tự tặng bản thân. Fate xuất hiện trước ở quê nhà Amouage, Oman,rồi sau đó là ở các xứ đạo Hồi. Có lẽ tháng 7 hay đến tháng 8, các nước như Mỹ, Pháp, Anh... mới có thể chiêm nghiệm Fate.

   Fate có gì? Như các mùi hương khác của Amouage, đọc một dãy các note được liệt kê, bạn sẽ thấy "choáng ngợp". Tất nhiên, Fate phải có gỗ trầm, note tiêu biểu của nhà nước hoa cao cấp xứ Oman. Fate có cumin, tôi google thì hiểu là hạt thì là Ai Cập. Trong nước hoa, cumin xuất hiện không ít, nhưng cũng vừa phải. Cumin thuộc dạng note love-hate. Tức là ai chịu được thì sẽ rất mê mẩn, ai không chịu được thì thấy buồn nôn. Cumin ở liều lượng nhỏ, tôi có thể chịu được. Fate có sandalwood, có hoa bất tử, có cam thảo, có olibanum ( dịch là nhũ hương ), có tonka, có musc... và rất rất nhiều note gỗ khác, rất khó để dịch sang tiếng Việt. Đoạn này, hẳn sẽ có người thở dài ngao ngán. Vì lối liệt kê các note, vốn không phải là tính cách của tôi. Bạn yên tâm, liệt kê vô vị như vậy, là vì tôi có lý do đấy.

   Chính thức bước vào phần quan trọng. Tôi mua Fate trước khi hiểu về Fate. Tôi mua vì đơn giản tôi chờ đợi và nóng lòng, và Fate ra đời đúng thời điểm sinh nhật tôi. Sau khi xịt Fate lên 2 bên cổ tay khoảng 5 phút. Tôi mơ màng trả tiền cho Định Mệnh. Ấn tượng đầu tiên với Fate, đó là, tôi đã không wow khi Định Mệnh phủ lên hai bên cổ tay. Khi đã ngửi rất rất nhiều mùi hương, việc bạn wow thích thú sẽ dần trở nên hiếm hoi. Với Amouage, tôi từng wow khi thử Lyric Man, Jubilation Man, Interlude Man, Gold Man... nhưng với Fate, tôi đã không wow. Xem ra, đây giống như dấu hiệu không tốt. Fate trên da tôi lúc đầu, dày, và lờ nhờ. Rất rất nhiều note chồng chất lên nhau. Nhặt nhạnh trong đó, tôi có thể nhận ra có gỗ trầm ( tất nhiên ), bốc khói và khô cay đặc trưng của Amouage. Trong mớ mùi dày đặc, ngọt có, ngậy có, mơn man có, u tối có. Nó giống như vầng hào quang thăm thẳm, đôi lúc ánh bên này một note ánh bên kia một note. Chòng chành trong vòng tròn bí ẩn ấy, gỗ trầm là note xuyên suốt. Khi khô khi cay, đôi lúc lại hơi tro tàn. Và tôi thích gỗ trầm ngửi tro tàn thế này. Nó có gì đó gợi nhớ đến CdG Black mới ra năm nay, hoặc mùi Black Tourmaline của Olivier Durbano ra đời vài năm trước. Fate khi chạm vào da thịt tôi, tôi còn giật mình nhận ra chút khô cay của Honor Man. Cầu kì và chòng chành vậy khoảng 20 phút, Định Mệnh dần trở nên...ngọt hơn, rượu hơn, và vẫn khô vẫy bốc và tro tàn. Thậm chí, phảng phất đâu đó, mùi hoa miên man nở. Vừa lạc quan tươi sáng, lại vừa ẩn ức xa xăm. Fate bớt bí hiểm, khi chạm đến drydown, tôi nhặt ra vị kem của gỗ sandalwood, khiến tôi nhớ lại Jeaux de Peau của Serge Lutens. Tuy nhiên, nếu Trò đùa trên da của Serge rất rất kem và bơ sữa, Fate lại quánh ngọt và say. Drydown nhẹ nhàng phảng phất, trên da tôi, ngửi xa xa, tôi nhận ra vị thơm khô của hoa bất tử, ngòn ngọt của tonka, kem sandalwood, khói thăng của gỗ trầm, ngọt là lạ của licorice...

   Tôi dùng Fate 5 ngày liên tiếp. Và thật kì lạ, càng để Định Mệnh bao phủ trên da, tôi lại càng thấy thích thú và mê mẩn. Tôi dùng vào mùa hè, đi làm. Không chủ ý, nhưng nhận được nhiều lời khen. Đây cũng là mùi hương của Amouage khiến tôi được khen và hỏi han nhiều nhất. Người ta nói sao mùi này ngửi thơm thế. Tính từ chung chung, tôi không quan tâm. Có người nói, tại sao lại có mùi thanh và mát đến thế. Tôi ngạc nhiên. Vì tôi ngửi Fate, thấy say và gia vị.

   Một vài người ban tôi thử Fate, lại cho ra một kết quả khác. Tôi càng ngạc nhiên. Amouage luôn vậy. Bạn không thể đọc note để tưởng tượng ra mùi hương. Bạn không thể chỉ thử một hoặc hai lần để kết luận. Và, bạn không thể không xịt Amouage lên da, bởi Amouage sống trên da mỗi người lại mãnh liệt một cách khác biệt.

   Tôi yêu Fate. Hộp của Fate rất đẹp và cầu kì. Điều tôi không ưng ở Fate, đó là màu lọ nước hoa. Ánh xà cừ ngọc trai. Tôi biết, nhiều người thích thú, bởi nhìn Fate bắt mắt và xa xỉ. Tôi thì nghĩ, Fate nhìn choé loẹ quá đà. Với Fate, Amouage đã cải tiến chút, thêm cho cái nắp chút nam châm, khiến cho nắp lọ dính chặt phần thân lọ. Tuy nhiên cải tiến tốt này lại kèm theo chút nhược điểm, đó là cái nắp lọ trở nên phình to ra chút, mất đi sự cân đối mà lọ Amouage vốn có.

   Tóm lại, Định Mệnh là thế nào? Tôi nghĩ, Định Mệnh có phần tối, có phần sáng, có tro tàn, và có phát triển. Tro tàn ra sao, sáng lạn ra sao, hãy để Fate hoà vào bạn. Yêu thích, hay trầm ngâm, hay chối từ. Tôi đều mong chờ cảm nhận của bạn, nếu bạn có cơ hội thử Định Mệnh. 




   Tổng hợp lại:

   Fate của Amouage: 4,5/5

   Độ bám mùi: 4,5/5

   Độ toả mùi: 3,5/5

   Sự phát triển của các note: 4/5



Thursday, May 23, 2013

... Review: ... Terrasse à St. Germain của Jul et Mad, hay còn gọi là sân thượng ở St. Germain ... Khi tình yêu là một cái nắm tay ...



 



... Câu chuyện tình của Jul et Mad giản đơn, tự nhiên, và rất Pháp. Anh gặp cô ở một quán cà phê Paris, nghe nói là một quán cà phê trên sân thượng của con phố St. Germain. Họ có phản ứng hoá học gì đó với nhau. Người ta thường gọi phản ứng hoá học đó là tình yêu. Và kết quả của tình yêu đó, là JeM, các mùi hương kể về các cung bậc tình yêu. Nghe "sến", kiểu Pháp. Ngửi lạ, và say mê ...

   Tôi nhìn thấy JeM ở một cửa hàng nước hoa thân quen nơi tôi hay lui tới mỗi khi bay đến Paris, giản đơn và không hoa lá cành. Cũng chẳng để tâm. Nhưng người bạn nước hoa của tôi ở cửa hàng nói tôi nhất nhất cần thử mùi Sân thượng ở St-Germain, khi biết tôi có một khoái cảm bí mật là các mùi hoa, đặc biệt là mùi hoa trắng. Tôi thử nhiều mùi hoa, hầu hết những mùi hoa đó đều ngửi kì dị trên da tôi. Vì đơn giản, da tôi hợp gỗ, hoặc note gia vị hay đồ ăn. Đến giờ, có lẽ mùi hoa ngửi ngon lành và không bị rực, chỉ có Carnal Flower của Frederic Malle.

   Quay lại với JeM, tôi nể cô, xịt mùi đó ra giấy, cô không chịu, nói tôi cần để mùi hương sống trên da. Xem ra, cô rất kì vọng ở mùi hương này. Tôi miễn cưỡng xịt trên cổ tay tôi, tiện mồm hỏi giá một lọ 50ml JeM. Nghe xong, tôi vã mồ hôi. Chẳng có hơi sức đâu mà hít hà nữa. Cô cười, nói là giờ, hãy cùng bước ra ngoài phố với cô, và chúng tôi bước ra ngoài.

   Tôi dần thảnh thơi, nhận ra một mùi hương kì lạ và vấn vương lan toả. Tôi thốt lên, sao lạ thế, tôi chưa bao giờ thử một mùi floral nào lại sống động như vậy ... Cô nói, đây là một mùi hoa kì lạ và khác biệt. Và hay hơn cả, nó thực sự biến ảo trên da mỗi người. Trên da tôi, khó có thể nói đây là mùi hoa hoàn toàn. Tôi "đọc" thấy vị trắng xuyên suốt của mùi. Trắng thanh và dày dặn, nhưng không tạo cảm giác bức bối. Tôi nhận ra một chút gì đó mịn màng, của musc, giúp "đằm" vị hoa xuống. Tôi nhặt ra được vị chát thơm tho, của hoa sen. Đúng nghĩa hoa sen. Giản đơn nhưng đẹp. Chút gì đó khô khô, tựa như iris... Mùi hương khi mới trên da sáng trắng lấp lánh cho đến khi drydown trắng sáng mịn màng cho đến khi mũi bạn ngửi quen với mùi, bạn sẽ nhận ra sự bình yên gắn bó đến ngọt ngào. Giống như cảm giác của cái nắm tay nhẹ nhàng nhưng khó buông, khi người ta yêu nhau ... 

   Nói về mùi hoa sen, vốn quá quen thuộc với chúng ta, nhưng với người châu Âu, họ không có khái niệm nhiều về mùi thơm thanh khiết giản đơn của loài hoa này. Việc JeM tóm gọn cái thần của sen vào Grasse à St.Germain, kết hợp cùng note hồng tươi phảng phất, phủ lên đó lớp musc mượt mà. Và kết quả là một mùi hương tự nhiên, chát dịu, mới lạ, và cuốn hút. Tôi đánh giá, đó là một mùi hương hoàn chỉnh và thành công. Trên da tôi, ngửi tinh, thì biết đó là mùi hoa, ngửi qua loa sẽ phán nó như một mùi trà, ngửi điềm tĩnh hơn, cảm giác có thêm chút gỗ. 

   Mùi hương tự nhiên, biến ảo, quấn qúit, cứ thế nhẹ nhàng cuốn hút đưa đẩy. Ngửi gần lại khác, ngửi xa lại khác. Sống động, nhưng chừng mực, không thăng hoa quá đà. Các note đơn lẻ gắn kết nhau, hài hoà, và toả sáng...

   Sân thượng ở St. Germain, cũng giống như là các mùi hương khác của JeM, là pure parfum 50ml. Hình thức lọ và hộp giản đơn thanh thoát, có tặng thêm một ống chiết nho nhỏ dùng cho mục đích du lịch. Không lộng lẫy xa xỉ như By Kilian hay hoành tráng kiểu Amouage, Với JeM, tình yêu có lẽ là sự chân thật và không rườm rà.

   Tóm lại, có gì để chê mùi hương lãng mạn, đẹp, và biến ảo này không? Khỏi nói, chắc bạn cũng đoán được. Tình yêu đúng nghĩa, thường "đắt đỏ".




   Tổng hợp lại:

   Terrasse à St. Germain: 4/5

   Độ bám mùi: 3/5

   Độ toả mùi: 2,5/5

   Sự phát triển của các note: 3,5/5

Saturday, May 18, 2013

... Review: Hoa hồng của Atelier ...


   « She turned the dial until the safe opened, revealing the diamond. She had stolen jewels before, but none compared with this one. She left a single rose and the scent of her perfume in its place for him to find. In a moment she’d be halfway around the world and he would be in pursuit. The chase began again…»




   ... Hay còn gọi là Rose Anonyme, Đoá hồng vô danh ... Trích đoạn trên, là từ Atelier viết về mùi hồng của mình, sặc mùi trinh thám điều tra hình sự rượt đuổi. Nó báo động trước với người ta đây là loại mùi sống động, táo bạo, không ràng buộc, khó lường và có giá trị, có chủ đích. Bạn có thể hiểu SHE ở đây nghe thật nữ tính, nhưng tôi khẳng định với bạn Rose này là loại rose trung tính.




   Về Atelier, nhà Cologne với lý tưởng làm sống lại thời cologne-nước thơm hoài cổ, cái thời mà người ta tưới nước thơm lên người không khác gì tắm. Các mùi cologne thường thơm nhẹ nhàng, biến mất sau một vài tiếng... Cologne của Atelier là các mùi thiên về thiên nhiên. Lẽ ra, trước khi viết về Rose, nằm trong bộ sưu tập mùi mới của Atelier, thì tôi nên viết về bộ series mùi đầu tiên của Atelier, gồm Cam, Trà, Gỗ... như vậy, mọi người sẽ dễ hình dung hơn. Nhưng đôi khi, sự lộn xộn xáo trộn lại khiến người ta thấy hay ho và dễ nhớ. Atelier Cologne, bám trụ cái gốc truyền thống và giản đơn của Cologne, nhưng tăng sự nồng nàn và sức sống của cologne, bằng cách đẩy hàm lượng parfum trong mỗi mùi hương lên cao, khiến các sáng tạo của Atelier sống lâu hơn trên da. Nhẹ nhàng, thành thơi. Nói về Atelier, đôi lúc, tôi nghĩ dùng động từ cảm thấy sẽ chuẩn xác hơn là ngửi thấy...

   Tôi nhớ lần đầu tiên ngửi Atelier, vào tầm lành lạnh ở Paris, mùa thu thì phải. Trong khi tôi say sưa với các mùi dày đặc và cầu kì. Thì ở đó, Atelier nhỏ nhoi man mát, thanh thoát tự nhiên. Tôi ngửi và vô cảm. Loại mùi nhàn nhạt vô vị mang cái mác cologne vốn dĩ chẳng bao giờ sống lâu trên da con người. Tôi ngửi và quên lãng...

   Vì một vài lý do, tôi ngửi lại Atelier. Vào khi xuân về. Cũng lại ở Paris. Khi mà khí trời bớt cô quạnh. Đâu đó thoang thoảng mùi hoa tươi đầu mùa quyện nắng vàng gió thanh. Và tôi nhận ra cái triết lý giản đơn chân thật khi sáng tạo các mùi hương từ Atelier. Tôi đã yêu Atelier.

   Mùi hồng của Atelier, đúng xu hướng hiện thời, có gỗ oud. Bên trong Vô Danh, mùi oud mạnh, ngùời ta ngửi và nhận ra ngay vị oud trong đó. Mùi oud của Vô Danh khô bốc, kết hợp với hồng và một vài note ngọt ngào khác, tạo thành một loại hồng kem kem, không quá hồng, đôi chút gỗ,ngòn ngọt. Tôi không thấy mùi vị giật gân trinh thám trong Vô Danh. Tôi chỉ thấy mùi vị của sự cuốn hút ngọt ngào và chủ động... Đó là drydown của Vô Danh. Mùi hồng ngọt ngào pha gỗ. Khô, ngọt, lại "bụi". Hôm nay nhiệt độ trên con số 32, và tôi thấy vị khô khói bụi của Vô Danh không gây cảm giác choáng váng bức bối buồn nôn. Ngược lại, Vô Danh tạo thành một lớp bụi mỏng dễ chịu, ngửi là lạ, hay, và khó đoán.

   Có thể nhận ra dễ dàng, Vô Danh là mùi hương tinh tế và phức tạp nhất trong bộ sưu tập mùi hương của Atelier. Nó cũng là mùi bốc toả mạnh mẽ nhất mà Atelier từng sáng tạo. Trên da tôi, Vô Danh bốc toả trên mức nhẹ nhàng. 6 tiếng sau, những người xung quanh vẫn ngửi ra được Vô Danh. Họ khen thơm, nhưng không nhận ra, đây là mùi hồng.




   Tổng hợp lại:

   Rose Anonyme của Atelier: 3,5/5

   Độ bám mùi: 3,5/5

   Độ toả mùi: 2,5/5

   Sự phát triển của các note: 2,5/5

Saturday, May 4, 2013

... phố sách ở Hà Nội ...






   Viết tặng V, và những người bạn của tôi ...

   Người ta có thể nói sách ở Sài Gòn, sách ở Seoul, hay sách ở Úc. Nhưng người ta sẽ nói phố sách ở Hà Nội. 

   Một buổi sáng cuối đông, trời mát rười rượi, dư âm của cơn mưa vồn vã đêm trước, tôi đi tập " dưỡng sinh "về. Và ghé qua phố sách. Đó là một thói quen. Không thể bỏ.

   Nhìn bộ dạng tôi, có người hỏi tại sao lại ở cái Hà Nội buồn tẻ, sao không vào Sài Gòn cho sướng. Ở đó, ăn chơi ngất trời. Bar sàn bung bét. Văn minh lịch sự . Phù hợp với cái bộ dạng của "khổ chủ". Tôi cười. Nói là không phù hợp. Thực ra, tôi có thể trả lời, một cách giản dị, nhưng "sến". Câu trả lời sẽ khiến người nghe cảm thấy không " khớp " với vẻ bề ngoài của tôi. Rằng, Sài Gòn tôi không có gia đình, Sài Gòn tôi không có bốn mùa, Sài Gòn tôi không có mùa nào thức nấy, và Sài Gòn không có phố sách.

   Vào một ngày nghỉ, hay một ngày lười biếng, tôi có thói quen nhẩn nha đi bộ, tai nghe một cái gì đó, tìm đến một quán cà phê quanh quẩn gần nhà, nhấm nháp một cuốn sách. Cảm giác thật thanh nhàn. Tôi ngồi một mình. Và không cảm thấy cô đơn. Tôi mặc kệ tạp âm xung quanh. Chỉ có tôi, âm nhạc, và những con chữ.
    Có đôi lúc, hết sách đọc, hoặc hứng lên, mặc dù nhà vẫn còn đầy thứ để đọc, tha vì cà phê, tôi lại tha thẩn đi bộ ra phố sách. Một con phố nhỏ, nằm sát bờ hồ, yên ắng, không quá chen lấn xô bồ. Ở đó, có tôi, nhẩn nha với sách. Cảm giác cầm một cuốn sách mới tinh, hít hà những trang giấy trắng tươi rói mùi mực, tôi thấy thật khoan khoái dễ chịu. Phố sách giờ đông hơn xưa. Tấp nập nườm nượp khách vào mua sách. Bên trong những cửa hàng đôi lúc hơi lộn xộn, là các loại sách xanh đỏ tím vàng diễm tình ứa lệ. Giờ, nhiều người đi phố sách hơn, một phần vì cái đống tình ái lủng bủng mùi mẫn buồn tẻ ấy. Khu vực lúc nào cũng túc trực sẵn các fan hâm mộ, trông rõ rôm rả. Tôi khiếp vía. Tránh xa. Lùi sâu vào phía trong, ảm đạm và xập xệ hơn chút. Và miên man cùng sách. Tôi có thói quen là lạ. Đó là cuốn sách nào hay ( hoặc cuốn phim nào hay, đĩa nhạc nào hay... ), mặc dù đã có ở nhà, mỗi lần đi mua sách, tôi thấy, tôi mua lại. Để đó, dành tặng những người thân thiết. Vậy nên hầu như lúc nào đi phố sách, tôi chẳng bao giờ phải thất vọng về tay không. Ở phố sách, ngoài các nhà sách con con, còn có một bà già bán sách, bày sách ở một góc khiêm tốn sát vách một nhà sách, bán những cuốn sách "hiếm", sách "cấm". Và tôi hay ra thăm bà. Mỗi lần thăm bà, tôi cầm về nhà khi thì Dương Thu Hương khi thì Truyện kể năm 2000 khi thì Thời của Thánh Thần. Sách của bà, đã photo nhìn xiên xẹo, lại còn bán đắt, nhưng bà vẫn có đám fan hâm mộ riêng. Tôi nghĩ, phố sách, giả dụ thiếu cái mẹt sách con con của bà, thì mọi cửa hàng sách đều y chang nhau. Và như thế, hẳn là buồn... Tôi thường đi mua sách một mình. Vì thú thực, giờ, người ta lười đọc sách lắm. Bạn bè tôi, ít người còn giữ thói quen đọc sách. Đọc báo Bóng Đá hay mấy thứ Cảnh sát toàn cầu thôi, chứ sách thì dày và nặng quá. Chả ai ham. Đôi lúc, đang ngồi cà phê tán phét với bạn, nổi hứng lên, tôi kéo bạn đi dạo phố sách cùng mình. Kể cũng vui, tôi có cô bạn thân, không có thói quen đọc sách. Tôi kéo cô đi. Đúng là có duyên với nhau, tôi lựa được bao nhiêu cuốn hay, nhờ đi cùng cô. Trời đầu hè, thơm lựng mùi hoa xoan, thơm chát mùi hoa sấu, chúng tôi chậm rãi rải bước trên con phố nhỏ, ngắm những bóng nắng sống động nhảy nhót qua những tán cây xoan cây sấu, rọi xuống đường. Lần khác, tôi đi cùng V, hạnh phúc của tôi, chúng tôi hình như có giận dỗi linh tinh gì đấy, cũng là vì tính tôi rất độc đoán, tôi đọc gì thì người thân xung quanh tôi nên đọc cái đấy. Tôi biết, có ai đó nghĩ, đó hẳn là một tư duy thói quen xấu. Tôi xin phép được mỉm cười thôi nhé. Đi với V, tôi mua được một vài cuốn tôi cần. Và chúng tôi đi dạo từ phố sách về nhà. Trời sâm sẩm tối. Trời cuối thu thơm khói mùi hoa sữa ngả màu. V giở những cuốn sách xanh đỏ diễm tình ra đọc to cho tôi nghe. Tôi phì cười và mắng là tại sao lại để thứ chữ nghĩa đó lọt vào đầu. Nghe rõ châm biếm và mai mỉa. Nhưng V chả chấp. Cứ thế kẻ đi trước người đi sau, có lúc song hành, và chúng tôi nhấm nháp những con chữ hạnh phúc...

   Tôi đã từng dạo quanh những con ngõ nhỏ ở Paris. Ở đó, mọi cửa hàng sách đều thanh lịch, gọn ghẽ, vấn vương chút hoài cổ. Trong đó, người ta bán sách, bán bưu thiếp, bán bản đồ. Ở đó, đúng nghĩa, thời gian như trôi chậm hẳn lại. Tôi gọi đùa là một ngày có 48 giờ. Ở London, con phố vắng lặng, một vài cửa hàng sách kiệm lời, bạn đi vào một lối đi nhỏ, và sẽ thấy choáng ngợp, bởi lối đi đó dẫn bạn đến một kho sách được bày biện gọn ghẽ, đa thể loại. Giản dị bởi bốn góc tường đều lát gạch thô được sơn trắng, có một cái cầu thang sắt dẫn lên lầu là một khu vực toàn sách là sách. Mải mê trong đó, bạn nhận ra trời đã về chiều lúc nào không hay... Những cửa hàng sách ở Nhật, thường cao vài ba tầng. Tầng một thì sách liên quan đến...game, các tầng khác thì chủ yếu là truyện tranh, rồi tạp chí này nọ, có thêm sách văn học tra cứu. Tiếng Nhật tôi không hiểu, nhưng tôi vẫn hay tạt ra tạt vào. Vì đơn giản là tôi thích văn hoá Nhật, và tôi thích manga.

   Vì đặc thù công việc, tôi được đi nhiều nơi. Mỗi lần đi đâu đó về là tôi lại thở dài, "chê" Hà Nội. Một cách chua chát chua cay. Nói thì nói vậy thôi. Chứ tôi nghiệm ra một điều giản dị, cái gì mới cũng đem lại cảm giác háo hức thích thú. Nhưng cảm giác háo hức thân thuộc, thì chỉ có Hà Nội. Một phần vì nơi đó, có phố sách.

Saturday, April 13, 2013

... Review: PG 25 Indochine: Mùi của ráng chiều ...



   Indochine, Đông Dương, tức bộ ba Lào-Cam-Việt, của PG, viết dài là Parfumerie Generale, đồng thời cũng là tên của nguời sáng lập, tài năng trẻ Pierre Guillaume . Indochine được đánh số 25. Trước đó, cũng không xa lạ với những con số, chúng ta biết có Le Labo. Các bạn còn nhớ chứ, mỗi mùi của Le Labo đều kèm theo một con số, tương ứng với số note được sử dụng trong một mùi. Với PG, con số tức la thứ tự. Và 25 là sáng tạo thứ 25 của PG.

   Nếu ai từng có cơ hội được hít hà các mùi hương của PG, hẳn sẽ nhận ra, Pierre có điểm gì đó tương đồng với Serge Lutens. Pierre thích sự ngọt ngào, quấn qúit. Pierre thích mật ọng. Các mùi hương của nhà này thường đi theo hướng Oriental, hoặc Gourmand, tức dạng mùi đồ ăn, ngửi là...ứa nước dãi.

   Indochine của PG là trường hợp đặc biệt. Trước tiên là từ cái tên. Người Pháp đặc biệt thích du lịch và tìm hiểu. Họ thích những vùng đất hoang sơ và giàu truyền thống. HỌ tò mò háo hức và yêu thích Đông Dương. Đông Dương được một parfumeur trẻ và tài tóm gọn vào một mùi hương. Khiến tôi đặc biệt tò mò. Tôi thử Indochine ở Paris. Nó là thứ mùi ngọt ngào mật ong không có gì mới lạ. Tôi thử đi thử lại. Ở Paris, Tôi không nhận ra được vẻ đẹp của nó như nhiều người ca tụng. Tôi quyết định sẽ xin một sample Indochine, và "mặc" Đông Dương tại Việt Nam. Tôi sử dụng liên tục trên 10 ngày. Ở các điều kiện khí hậu khác nhau. Ở Hà Nội khi gió rét co ro. Ở Sài Gòn nhiệt độ 26, 27 độ. Ở Nhật gió thổi phần phật dưới 15 độ C. Tôi dùng khi nhẩn nha ngồi cà phê bên kia đường là nhà thờ Lớn cổ kính và vừa vặn với một Hà Nội nhỏ xinh. Tôi dùng khi thực hiện chuyến bay xuyên đêm suốt sáng đến trưa mới đến điểm đỗ... Tôi không dứt được mùi hương này. Indochine bám riết lả lơi bấu víu. Mùi hương này tạo cho tôi một cảm giác rất lạ. Lạ mà quen...



   Indochine khởi đầu trên da bạn bởi mùi mật ong ngọt ngào và trong suốt. Rất cuốn hút, không bị "khai" hay khé. Mơn man xung quanh bạn. Bình yên và dễ chịu. Và loại mật ong tinh tuý này sẽ là note chính, xuyên suốt cuộc hành trình sâu lắng,và khó quên. Nó tựa như cảm giác của những tia nắng mới của đầu ngày lan toả. Bắt đầu từ làn da bạn. Hơi ấm nóng. Sau đó soi rọi đến cảnh vật xung quanh bạn. Vị ấm nóng dịu nhẹ dần, và lan toả khi những tia nắng bao phủ cả một vùng. Bạn mở mắt. Đâu đó thoảng qua mùi gỗ được nắng ấm ve vuốt sực lên the the khô khô. Yên ắng, bình lặng. Vị khói quyện chút ngọt ngào từ đâu đó đẩy đưa qua lại. Và bạn mơn man theo cảm xúc đó. Cảm xúc của một ngày rất lạ. Một nơi rất lạ. Nhưng bạn không thấy sợ cái sự lạ lẫm ấy. Bởi dường như, bạn đã từng thuộc về nơi ấy rồi ...

   Cảm giác thử Indochine trên da ở nhà rất rất khác với Indochine ở Paris. Ở nhà, tôi nhận ra Indochine nhiều gỗ hơn, không chỉ honey nguyên chất. Ở nhà, tôi nhận ra Indochine có khói lan toả, có sự yên bình, có màu của nắng ở opening note màu của ráng chiều ở drydown... Indochine vương vấn... Lạ mà quen...




   Indochine trên da tôi "sống" rất tốt. Tôi cảm nhận được, đây không phải là loại mùi quá đậm đặc các note. Tuy nhiên, một vài note cơ bản hoà quyện quấn qúit lấy nhau tạo nên một mùi hương phảng phất và khó quên...




   Tổng hợp lại:

   PG Indochine: 4/5

   Độ bám mùi: 4/5

   Độ toả mùi: 3,5/5

   Sự phát triển của các note: 2,5/5
   

Friday, April 5, 2013

... Review: Can Amouage Beloved Man be loved? ...

   Một cái tên lãng mạn, nghe đáng yêu, từ Amouage, mang tên Beloved, bản dành cho nam giới, ra vào đầu năm nay, được bán rất hạn chế, với cái giá cũng rất hạn chế người mua, 425 đô cho một lọ 100ml.

   Vậy, Beloved Man có đáng để được yêu không?

   Nếu bản Beloved Woman, ra đời cách Beloved Man hơn một năm về trước, là một mùi hồng màu hồng lãng mạn và đẹp, đằm thắm nhưng không uỷ mị; thì Beloved Man có màu xám đen, khô quéo, và vô vị.

   Nếu bạn hỏi tôi Beloved Man có đáng để được yêu không? Tôi sẽ trả lời thẳng thừng là " Không! Không đáng chút nào." Nếu hỏi tôi rằng không yêu cũng được, nhưng liệu có "like" được không, tôi sẽ tần ngần một chút, rồi trả lời là " Không. Không thể like ..." Và tôi sẽ thở dài... Bởi vì...

   Tôi yêu Amouage. Tôi có đầy đủ các mùi nam của nhà nước hoa theo phong cách giao thoa giữa phương đông nặng sâu huyền bí với phương tây thoáng đãng bay bổng. Thậm chí, tôi còn sở hữu một vài mùi Amouage nữ, bởi các mùi nữ của Amouage ngửi cũng rất hay và giá trị. Tôi thấy vậy. Love is blind. Tôi là thế. Hồi Interlude Man mới ra, tôi gần như cuống cuồng sốt ruột đến không thể kiềm chế, tôi blind buy luôn Interlude, vì tôi tin Amouage sẽ không làm tôi thất vọng. Và đúng thế. Interlude với tôi, là sáng tạo đẹp và giá trị mà Amouage dành tặng những người yêu mùi hương.

   Tôi háo hức theo dõi thông tin Beloved Man hàng ngày, chờ đợi từng ngày, tìm đọc những cảm nhận sớm nhất về Beloved Man. Với Amouage, việc bạn đọc note rồi tưởng tượng ra mùi, thường là...sai lầm. Tôi nhận được sample Beloved Man từ rất sớm. Sample đó, tôi sử dụng được khoảng 6 lần, mỗi lần từ 2 đến 3 xịt. Tôi xịt ở thời tiết Hà Nội những ngày giá rét cực rét buốt. Tôi đã có chút gợn lòng buồn buồn. Một vài tháng sau, tôi thử lại Beloved Man ở Hongkong, ở điều kiện khí hậu mát mẻ trên dưới 23 độ C. Cũng không khá khẩm hơn. Và tôi quyết định viết một vài cảm nhận về một mùi đắt tiền nhưng vô vị nhất của Amouage mà tôi từng được ngửi.

   Tôi xịt 2 hơi Amouage ở vị trí hai bên bắp tay. Không biết bạn thế nào, chứ tôi có sở thích rắc hạt tiêu vào món ăn khi mới nấu xong.Thơm lừng, ấm nóng. Tuy nhiên, có đôi lúc, vô tình bỏ hạt tiêu hơi quá đà, mùi bốc lên nhức mũi, thế nào tôi cũng bị hắt xì hơi. Đến là khó chịu. Và opening notes của Amouage khiến tôi hắt xì khó chịu theo cách đó. Nó không phải là kiểu opening notes truyền thống của Amouage mà bạn từng biết. Ở Beloved Man, nó không ra mỏng, cũng không ra đậm đà. Nó là hạt tiêu rắc quá đà. Cay và khô quéo. Vị cay nồng ấy, trộn với da thuộc, với chút gỗ. Ngửi xa, bạn sẽ thấy màu xám, toàn hạt tiêu. Gần hơn, bạn thấy có vị cay the vị da thuộc trộn tiêu. Ngửi sát, bạn nhận ra vị cay the có thêm vị xanh của cỏ cây của gỗ. Sau khoảng 30 phút tiêu rắc quá đà, bạn nhận ra vẫn nồng nặc mùi tiêu, nhưng có dịu nhẹ đi chút, có thêm vị the the khô khô trộn vào. Hạt tiêu, da thuộc, và gỗ. Mùi khô, cay, hắc. Tôi nhớ lần trước ở Hongkong, thời tiết khoảng 23 độ C như tôi đã kể, tôi tắm xong, xịt 2 hơi Beloved Man ở hai bên bắp tay, và khoảng 1 tiếng sau, tôi bước vào tàu điện ngầm. Tàu phóng đi. Người phụ nữ đứng cạnh tôi hắt xì hơi vài ba cái. Tôi hiểu lý do tại sao. Rõ xấu hổ. Vậy là Beloved Man không phù hợp khi bạn muốn chọn một mùi để dùng hàng ngày. Tuy nhiên, để dùng vào những dịp trọng đại, tôi nghĩ tôi sẽ không chọn loại mùi làm chưa tới này của Amouage. Nó không ra lãng mạn, không ra quyền lực, cũng không ra sáng tạo, không ra làm sao cả... Nó giống như kiểu show-off không đúng lúc đúng chỗ. Nó là loại mùi, có thể bạn xịt, người ta sẽ nhớ tới bạn, nhưng không hẳn là nhớ theo kiểu có thiện cảm đâu. Tôi nghĩ vậy.

   Drydown của Beloved Man, có vẻ dễ chịu và nịnh mũi hơn, lãng đãng nhẹ nhàng tôi nhận ra phe phẩy chút da thuộc, vẫn còn chút hạt tiêu, ngửi hơi phấn phấn hoa hoa lại hơi man mát , nhưng vẫn nồng nồng, lại chút đỉnh kem kem... Và cứ thế, Beloved lịm dần...




























   Amouage nổi tiếng bởi các mùi hương đều có độ bám toả mùi tốt một cách đáng ngạc nhiên. Tuy vậy, với Beloved Man, nó hơi trái khoáy chút. Nếu xịt dưới 3 xịt, khoảng bốn tiếng sau, chỉ những ai có ý định "quấy rối" bạn, đứng sát sàn sạt bên bạn, mới có thể ngửi thấy. Nếu "dũng cảm" xịt nhiều hơn 5 hơi, khoảng trên dưới 90 phút đầu, tôi nghĩ chính bạn sẽ không chịu nổi mùi của bản thân bạn.

   Beloved Man giống kiểu cảm xúc dạt dào đến mức cuồng dại lúc đầu, nhưng sau đó thì nhạt nhoà một cách nhanh chóng, để cuối cùng, chỉ là chút gợi nhớ vẩn vơ có cũng được chẳng có có khi lại tốt hơn...

   Tổng hợp lại:
   Amouage Beloved Man: 2/5
   Độ bám mùi: 2,5/5
   Độ toả mùi: 2,5/5
   Sự phát triển của các note: 2/5

Tuesday, April 2, 2013

... Review: Sáng tạo mới của Serge Lutens: la Fille de Berlin ...




  •    ... Hẳn là Serge thích hoa hồng, rất thích hoa hồng. Trong bộ nước hoa của ông, tính đến thời điểm hiện tại, đã có 3 mùi hồng khác nhau. Mùi hồng tối và dày Rose de Nuit, mùi hồng sáng và "chua" Sa Majeste la Rose. Và giờ là mùi hồng đỏ thắm mang tên la Fille de Berlin, mùi của Cô gái từ Berlin. Serge hứa hẹn, đây là mùi duy nhất trong năm 2013 mà ông "xuất xưởng". Tôi không tin vậy. Tuy nhiên, có thể hiểu, ý Serge muốn ám chỉ, đây là mùi hương ông cùng cộng sự lâu năm, parfumeur Christopher Sheldrake dành nhiều tâm huyết và cảm hứng để sáng tạo nên. 

  •    Cô gái đến từ Berlin có gì để Serge phải chú ý, bị ám ảnh? Cô ấy tìm đến Serge kèm theo thông điệp gì? Hay Serge lặn lội từ Paris tìm đến Berlin để tìm gặp cô ấy? Thường thì Serge không nói gì nhiều về mùi hương của mình. nhưng với FdB, Serge dành nhiều ưu ái. Ông nói nhiều trên các bài báo về nước hoa, trên youtube. Tất nhiên, không phải là kiểu nói PR cốt để bán chạy hàng thông thường, nào là đỉnh cao quyến rũ đỉnh cao đằm thắm hay đỉnh cao mát mẻ... Serge kể rất dài, dài dòng... về sự ra đời của FdB. Đại loại, đây là mùi hương lấy ý tưởng từ những phụ nữ Đức kiên cường chống chọi và vươn lên trong thời chiến. Ngắn gọn thế. Chúng ta sẽ không đào sâu thêm về lịch sử cũng như chính trị hay chiến tranh ở đây.

  •    Serge gọi đây là mùi hồng, loại hồng có gai, và chớ có đùa giỡn.

  •    Tôi gọi đây là mùi hồng, loại hồng nở khoe sắc đỏ, rực sức sống, thân xanh, lá xanh. Bông hồng vươn lên trong nắng và gió, đội đống đổ nát hoang vu mà hứng ánh mặt trời. Tôi cũng không để ý hồng này có gai hay không. Tôi chỉ biết. Bông hồng ở đó, căng tràn nhựa sống, một mình, nhưng không cô độc. Đẹp, không kiểu kiều diễm hoa lá cành, mà đẹp bởi sự độc lập và không khuất phục.

  •    Thực tế, mầu nước của FdB không bí hiểm như trong cái hình quảng cáo, nó từa tựa các màu nước hoa thông thường khác. Tôi cầm cái lọ, rút cái nắp, đưa nhẹ lên mũi, đẩy đưa qua lại. Hít nhẹ. Một mùi hồng. Nhẹ nhàng. Tất nhiên. Khá là nữ.

  •    Tôi xịt lên cổ tay phải. Hai xịt. Mùi hồng lan toả. Ngửi là biết hoa hồng. Nhưng không "bà lão" ngửi kiểu khai khai, cũng không "thôn nữ" kiểu phấn phấn. Nó là mùi hồng đỏ thắm, ngửi tươi, không gắt, không chua, lại man mát. 20 phút đầu, mùi hồng kiểu ấy lan toả, tương đối nữ. Tôi chờ đợi. Mùi hồng bớt "hồng", giờ, lại có chút xanh. Mùi rất "tươi", lại có vị lành lạnh, hệt như hoa hồng buổi sáng còn đọng chút sương đêm. Cảm giác giống như đang ngửi một bông hoa hồng nở đỏ thắm trong khí trời rười rượi. FdB, sau khoảng 30 phút "hồng", giờ chuyển đến phần mùi chính, rất rất cuốn hút. Bạn sẽ không còn nhận thấy mùi này nữ nữa. Bạn cũng sẽ không nhận ra đây là mùi hoa hồng, nếu bạn ngửi một cách qua loa. Bạn ngửi thấy ở FdB, mùi của nắng và gió chan hoà, mùi của cát khô từ đâu đó thổi tới, mùi của những cánh hoa hồng thoang thoảng dễ chịu. Đôi lúc sẽ thấy khó diễn tả những gì mình cảm nhận... Chỉ biết rằng, tôi muốn được gần hơn nữa với Cô gái đến từ Berlin. Ở cô, tôi nhận thấy sự tự do không ràng buộc, sự lạc quan toả sáng bừng. Và, tôi muốn được gần gũi cô thêm chút nữa...

  •    Chúng ta có quá nhiều mùi hồng, tương đối nhiều mùi hồng hấp dẫn. Và, Serge đã tặng thêm cho chúng ta một mùi hồng đúng nghĩa, không cầu kì quái lạ, cũng không chuẩn mực nhàm chán. La Fille de Berlin, tôi nghĩ tôi cần phải có cô...




  •    Tổng hợp lại:

  •    Serge Lutens la Fille de Berlin: 4/5

  •    Độ bám mùi: 3,5/5

  •    Độ toả mùi: 3,5/5

  •    Sự phát triển của các note: 3/5
Warning:  Tôi đã "sai lầm" khi nói màu của La Fille de Berlin từa tựa màu của các nước hoa khác. Bằng chứng là tôi đã vô tình mặc một chiếc sơ mi trắng nhưng lại phơn phớt màu...hồng đi làm, chỉ vì quá yêu la Fille ...